TLGD – Ngày 5/9, tiếng trống khai trường lại vang lên trên khắp mọi miền đất nước. Cánh cổng trường mở ra, đón những bước chân học trò trở lại sau một mùa hè. Những gương mặt háo hức, những bộ đồng phục mới, những ánh mắt trong veo… Tất cả tạo nên một không khí thật quen thuộc mà mỗi người làm nghề giáo dù đã bao nhiêu lần dự khai giảng vẫn không khỏi bồi hồi.

Lễ khai giảng năm học 2026–2027 tại Trường Tiểu học Đức Thịnh, trong không khí trang trọng, rộn ràng và đầy kỳ vọng về một năm học mới.
Nhưng năm học 2026–2027 có lẽ sẽ mang một ý nghĩa đặc biệt hơn. Đây là năm học đầu tiên sau Đại hội XIV của Đảng, đồng thời là một năm học được đặt trong yêu cầu tiếp tục tạo chuyển biến mạnh mẽ, thực chất trong sự nghiệp đổi mới giáo dục theo tinh thần Nghị quyết 71-NQ/TW.
Đọc những định hướng lớn ấy, tôi bất chợt nghĩ về một câu hỏi rất giản dị: Đổi mới giáo dục bắt đầu từ đâu?
Có lẽ, đổi mới không chỉ bắt đầu từ những văn bản dài, những kế hoạch được xây dựng công phu hay những khẩu hiệu được treo trang trọng trên sân trường. Những điều ấy rất cần thiết để tạo nên định hướng chung. Nhưng để chủ trương trở thành sự thay đổi thực sự, để tinh thần đổi mới đi vào đời sống giáo dục, có lẽ điểm khởi đầu lại rất gần gũi: một lớp học.

Cô và trò Trường Tiểu học Đức Thịnh cùng hòa vào không khí rộn ràng của ngày khai giảng, với những lá cờ Tổ quốc trên tay và niềm vui trong ngày đầu năm học mới.
Đổi mới bắt đầu từ ánh mắt của một đứa trẻ đã mạnh dạn giơ tay phát biểu.
Bắt đầu từ niềm vui của một học sinh trước đây còn sợ học, nay mỉm cười nói với cô: “Cô ơi, con làm được rồi!”
Bắt đầu từ một em học sinh biết tự tìm cách giải quyết vấn đề thay vì chờ thầy cô cho sẵn đáp án.
Và bắt đầu từ chính người giáo viên – người mỗi ngày đứng trước học trò, âm thầm gieo những hạt giống đầu tiên của tri thức, nhân cách và niềm tin.
Là một giáo viên tiểu học, tôi càng cảm nhận rõ trách nhiệm ấy. Bởi những đứa trẻ chúng tôi gặp mỗi ngày còn rất nhỏ. Các em bước vào lớp học với những tính cách khác nhau, khả năng khác nhau và hoàn cảnh khác nhau.
Có em nhanh nhẹn, tự tin. Có em rụt rè, ít nói. Có em tiếp thu rất nhanh. Có em phải cố gắng gấp nhiều lần bạn bè mới có thể hoàn thành một nhiệm vụ. Có em cần một lời động viên để mạnh dạn bước lên phía trước. Cũng có em chỉ cần một người thầy tin rằng em có thể làm được.
Giữa rất nhiều công việc của một ngày đứng lớp, đôi khi chúng ta dễ bị cuốn vào những mục tiêu cần hoàn thành, những yêu cầu cần thực hiện, những bài học cần đi qua. Và rồi, có lúc chúng ta quên mất một điều tưởng như rất giản dị: điều quan trọng nhất của giáo dục không phải là hôm nay người thầy đã dạy được bao nhiêu, mà là đứa trẻ trước mặt mình đã học thêm được điều gì và đã trưởng thành thêm như thế nào.

Tập thể cán bộ, giáo viên Trường Tiểu học Đức Thịnh – phân hiệu 7 trong ngày khai giảng năm học 2026–2027, cùng nhau chào đón một chặng đường mới với tinh thần đoàn kết, trách nhiệm và niềm tin vào những điều tốt đẹp phía trước.
Muốn học sinh thay đổi, trước hết người thầy cũng phải sẵn sàng thay đổi.
Chúng ta không thể mong học sinh chủ động nếu người thầy vẫn quen với cách dạy “thầy nói – trò nghe”. Không thể mong học sinh sáng tạo nếu chính chúng ta ngại thử những cách làm mới. Không thể dạy học sinh tinh thần học tập suốt đời nếu bản thân người giáo viên ngừng học hỏi.
Đổi mới vì thế không nhất thiết phải bắt đầu bằng những điều thật lớn lao.
Đôi khi, đó chỉ là một tiết học mà người giáo viên dành thêm thời gian để lắng nghe học sinh.
Là một câu hỏi được đặt ra thay vì một đáp án được đưa sẵn.
Là một cơ hội được trao cho một em học sinh vốn luôn nghĩ rằng mình “không làm được”.
Là một lời động viên đúng lúc.
Hay đơn giản là sau mỗi ngày đứng lớp, người thầy tự hỏi mình:
“Hôm nay, mình đã giúp học sinh tiến thêm một bước nào chưa?”
Tôi nghĩ, chính những điều nhỏ bé ấy lại là những viên gạch làm nên một sự đổi mới lớn.
Bởi suy cho cùng, giáo dục không chỉ là truyền đạt kiến thức. Giáo dục là đánh thức khả năng, nuôi dưỡng niềm tin và giúp mỗi đứa trẻ nhận ra giá trị của chính mình. Một bài học có thể kết thúc sau một tiết học, nhưng một lời động viên của người thầy có thể theo một đứa trẻ suốt nhiều năm tháng.
Năm học 2026–2027 đang mở ra.
Rồi sân trường sẽ lại rộn ràng tiếng cười. Những trang giáo án mới sẽ được mở ra. Những bài học mới sẽ bắt đầu. Và chúng tôi – những người thầy, người cô – lại bước vào một hành trình quen thuộc nhưng chưa bao giờ cũ.
Bởi mỗi năm học là một thế hệ học trò mới. Mỗi đứa trẻ lại mang đến cho người thầy một câu chuyện mới. Và mỗi người thầy cũng có thêm một cơ hội để làm nghề tốt hơn ngày hôm qua.
Trước thềm năm học mới, tôi tự nhủ với mình:
Đừng chỉ mong một năm học hoàn thành tốt nhiệm vụ. Hãy mong một năm học thật sự có ý nghĩa với học trò.
Đừng chỉ mong mình dạy hết chương trình. Hãy mong mình chạm được vào sự tò mò và khơi dậy niềm ham học trong mỗi đứa trẻ.
Đừng chỉ mong học sinh đạt kết quả tốt. Hãy mong các em tự tin hơn, nhân ái hơn, biết suy nghĩ, biết sẻ chia và biết tin vào chính mình.
Và đừng chỉ chờ ngành Giáo dục thay đổi. Hãy bắt đầu thay đổi từ chính mình.
Bởi những chủ trương lớn của đất nước, những nghị quyết lớn của ngành, cuối cùng rồi cũng phải đi vào cuộc sống từ những điều rất nhỏ: một lớp học, một người thầy, một đứa trẻ.
Ngày 5/9, khi tiếng trống khai trường vang lên, mỗi chúng ta đứng giữa sân trường với một niềm xúc động rất riêng. Với tôi, đó không chỉ là thời khắc mở đầu một năm học mới, mà còn là thời điểm để mỗi người làm nghề giáo tự nhìn lại mình và tự đặt ra một lời hứa cho hành trình phía trước.
Tôi muốn mang theo vào năm học mới không chỉ là những bài học đã chuẩn bị, những kế hoạch đã xây dựng, mà còn là một lời tự nhắc:
Hãy dạy bằng kiến thức, nhưng hãy giáo dục bằng tình yêu.
Hãy nhìn vào kết quả học tập, nhưng đừng quên nhìn vào sự trưởng thành của mỗi đứa trẻ.
Và hãy luôn nhớ rằng, phía trước mình không chỉ là một lớp học.
Phía trước là những tuổi thơ đang được trao gửi.
Là những tâm hồn đang từng ngày hình thành cách nhìn về bản thân, về người khác và về thế giới.
Để rồi, khi năm học khép lại, điều chúng ta có thể tự hào không chỉ là những gì đã hoàn thành, những con số đạt được hay những thành tích được ghi nhận, mà còn là những đứa trẻ đã lớn lên thêm một chút – tự tin hơn, biết yêu thương hơn, biết suy nghĩ hơn và tin rằng mình có thể làm được những điều tốt đẹp.
Có lẽ, đó mới là ý nghĩa đẹp nhất của một năm học mới. Và cũng là điều tôi muốn tự nhắc mình trước khi bước qua cánh cổng trường trong ngày 5/9.
Hồ Thị Quý: Gv Trường Tiểu học Đức Thịnh, xã Đức Thịnh, tỉnh Hà Tĩnh
