TLGD – Bài viết chia sẻ góc nhìn và kinh nghiệm thực tiễn trong công tác chuyển hóa giáo dục pháp luật thành kỹ năng sống và năng lực tự điều chỉnh cho học sinh tiểu học tại Phân hiệu 1, Trường Tiểu học và THCS Đức Minh (Hà Tĩnh). Giáo dục pháp luật ở lứa tuổi tiểu học không chỉ dừng lại ở việc cung cấp kiến thức hay những điều cấm đoán, mà cần tác động vào nhận thức và động cơ bên trong. Thông qua sự phối hợp chặt chẽ với lực lượng Công an xã trong các buổi tuyên truyền chuyên đề về an toàn giao thông, phòng chống ma túy, thuốc lá điện tử và bạo lực học đường, bài viết đề xuất phương pháp tiếp cận tương tác sinh động, giúp học sinh chủ động nhận diện nguy cơ, điều chỉnh cảm xúc và đưa ra những lựa chọn hành vi an toàn, văn minh.

Học sinh Phân hiệu 1, Trường Tiểu học và THCS Đức Minh tham gia hoạt động tuyên truyền, tìm hiểu các quy định về an toàn giao thông thông qua hình thức trực quan, sinh động.
Học sinh Phân hiệu 1, Trường Tiểu học và THCS Đức Minh tham gia hoạt động tuyên truyền, tìm hiểu các quy định về an toàn giao thông thông qua hình thức trực quan, sinh động.
1. Pháp luật dưới góc nhìn tâm lý học lứa tuổi tiểu học
Với một đứa trẻ tiểu học, pháp luật không bắt đầu từ những khái niệm trừu tượng hay điều luật khô khan, mà khởi đầu từ những việc rất nhỏ hằng ngày: đội mũ bảo hiểm trước khi đến trường, dừng lại trước tín hiệu đèn đỏ, biết tránh xa thuốc lá và thuốc lá điện tử, biết nói “không” trước một lời rủ rê không an toàn, hay biết tìm đến thầy cô khi xảy ra mâu thuẫn với bạn bè.
Thoạt nhìn, đó chỉ là những quy tắc ứng xử đơn giản. Nhưng dưới góc nhìn của tâm lý học giáo dục, ẩn sau mỗi hành động nhỏ ấy là cả một quá trình nhận thức quan trọng: trẻ học cách nhận biết nguy cơ, bảo vệ bản thân, tôn trọng người khác và từng bước làm chủ hành vi của mình.
Ở lứa tuổi 6–11, trẻ đang trong giai đoạn hình thành những thói quen hành vi và chuẩn mực đạo đức đầu tiên. Nếu giáo dục pháp luật chỉ dừng ở việc áp đặt “biết điều gì được làm, điều gì bị cấm”, trẻ có thể dễ hình thành cách tuân thủ phụ thuộc vào sự nhắc nhở của người lớn. Điều cốt lõi là giúp trẻ hiểu được bản chất vấn đề: Vì sao cần làm như vậy? và Có thể làm gì khi đứng trước một tình huống cụ thể?
Thực tiễn tại Phân hiệu 1, Trường Tiểu học và THCS Đức Minh cho thấy, việc phối hợp cùng lực lượng Công an xã tổ chức các buổi tuyên truyền chuyên đề đã mang lại hiệu quả rất tích cực. Các nội dung như an toàn giao thông, phòng chống ma túy, thuốc lá điện tử và bạo lực học đường được chuyển hóa thành những bài học gần gũi về tâm lý và kỹ năng sống, giúp trẻ nhỏ mang theo năng lực ứng phó ấy vào những tình huống rất đời thường của cuộc sống mỗi ngày.

Cán bộ Công an xã hướng dẫn học sinh nhận biết và tìm hiểu ý nghĩa các biển báo giao thông qua hoạt động tuyên truyền trực quan.
2. Từ chiếc mũ bảo hiểm đến sự tự giác trong hành vi
Mỗi buổi sáng đến trường, chiếc mũ bảo hiểm đã trở thành hình ảnh quen thuộc với học sinh. Thế nhưng, dưới góc độ tâm lý hành vi, một việc làm được lặp đi lặp lại chưa chắc đã trở thành một thói quen tự giác.
Trẻ có thể nhớ rằng “đi xe phải đội mũ”, nhưng nếu hành động đó chỉ xuất phát từ sự nhắc nhở của cha mẹ hay sự giám sát của thầy cô, hành vi vẫn mang tính chất bị động. Giáo dục pháp luật vì thế cần giúp trẻ thực hiện một bước dịch chuyển về nhận thức: từ câu hỏi “Có bắt buộc phải đội mũ không?” sang “Vì sao mình cần đội mũ?”.
Khi hiểu rằng chiếc mũ bảo hiểm không chỉ là một quy định phải tuân thủ mà trước hết là phương tiện bảo vệ sự an toàn của chính mình, trẻ sẽ nhìn nhận hành động ấy bằng một thái độ khác. Việc cài quai đúng cách, đội mũ ngay ngắn hay tự giác lấy mũ khi ra đường sẽ dần chuyển từ lời nhắc bên ngoài thành hành vi xuất phát từ ý thức bên trong.
Sự chuyển dịch từ “người lớn nhắc nhở” sang “bản thân tự giác” chính là một bước tiến quan trọng trong quá trình hình thành ý thức chấp hành quy định và trách nhiệm với bản thân ở trẻ.

Ban Giám hiệu, giáo viên Phân hiệu 1, Trường Tiểu học và THCS Đức Minh cùng lực lượng Công an xã ký cam kết chấp hành pháp luật, góp phần xây dựng môi trường học đường an toàn, lành mạnh.
3. Hình thành năng lực từ chối và khả năng tự bảo vệ trước áp lực bạn bè
Ở lứa tuổi tiểu học, sự tò mò cùng nhu cầu được hòa nhập với bạn bè khiến trẻ đôi khi dễ bị cuốn theo những lời rủ rê mang tính rủi ro. Những câu nói như “Thử một chút thôi”, “Không sao đâu”, “Cho biết với” có thể khiến một đứa trẻ chưa đủ kinh nghiệm sống khó nhận ra đâu là giới hạn an toàn cần dừng lại.
Bởi vậy, trong các buổi tuyên truyền, cán bộ Công an xã không chỉ liệt kê các tác hại hay quy định cấm đoán, mà tập trung trao cho trẻ năng lực từ chối trước những điều không an toàn. Lời từ chối ở tuổi tiểu học cần ngắn gọn, rõ ràng: “Mình không muốn”, “Điều này không an toàn, mình không làm”. Đồng thời, trẻ cần được hướng dẫn cách chủ động rời khỏi tình huống nguy cơ và tìm đến người lớn đáng tin cậy.
Sự giải thích ân cần của chú công an giúp giải tỏa rào cản tâm lý ở học sinh: việc tìm đến cha mẹ, thầy cô hay cán bộ công an khi gặp nguy cơ không phải là “mách lẻo” hay “yếu đuối”, mà là một cách tự bảo vệ bản thân thông minh.
Tiến trình ứng phó ấy được khắc sâu qua 4 bước đơn giản: Nhận diện nguy cơ – Từ chối – Rời khỏi – Tìm kiếm sự giúp đỡ. Khi một đứa trẻ có thể bình tĩnh nói “không” trước điều không an toàn, đó là lúc kiến thức pháp luật đã thực sự chuyển hóa thành kỹ năng sống.
4. Giáo dục cảm xúc: Nền tảng ngăn ngừa hành vi bạo lực học đường
Bạo lực học đường ở lứa tuổi tiểu học thường không bắt đầu từ những hành vi quá lớn. Nó có thể xuất phát từ một câu trêu chọc, một món đồ chơi bị tranh giành, hay một mâu thuẫn nhỏ trong lúc vui chơi. Do khả năng kiểm soát cảm xúc của trẻ vẫn đang hoàn thiện, khi tức giận, các em dễ bộc phát hành vi trước khi kịp suy nghĩ về hậu quả.
Vì thế, bên cạnh việc phổ biến các quy định kỷ luật, giáo viên và cán bộ tuyên truyền cần kết hợp giáo dục cảm xúc. Giúp trẻ hiểu rằng tức giận là cảm xúc bình thường, nhưng cần biết lựa chọn cách ứng xử đúng đắn: dừng lại, hít thở sâu, dùng lời nói “Mình không thích bạn làm vậy” thay vì dùng nắm đấm.
Một đứa trẻ biết kiềm chế bàn tay khi đang tức giận, biết dùng lời nói thay cho hành động bộc phát, biết tìm người lớn hỗ trợ – đó là một bước tiến quan trọng. Môi trường học đường an toàn không chỉ tạo nên bởi quy định nghiêm túc, mà còn nuôi dưỡng từ lòng tôn trọng, sự lắng nghe và chia sẻ.
5. Phương pháp tiếp cận: Chuyển từ truyền đạt một chiều sang trải nghiệm tương tác
Một điểm sáng trong công tác tuyên truyền pháp luật tại nhà trường là sự đổi mới phương pháp: chuyển từ thuyết giảng một chiều sang giao lưu, tương tác trực tiếp.
Hình ảnh chú công an đi xuống từng hàng ghế, đưa micro giao lưu và đặt câu hỏi gợi mở đã tạo nên sự hào hứng đặc biệt cho học sinh. Những câu hỏi như:
“Nếu ở trong tình huống này, em sẽ lựa chọn làm gì?”
“Khi bạn rủ em thử một đồ vật lạ không an toàn, em sẽ từ chối thế nào?”
“Nếu gặp điều khiến em lo lắng, em sẽ tìm ai?”
Những câu hỏi trực tiếp từ báo cáo viên công an giúp trẻ không chỉ tiếp thu thụ động mà được tập suy nghĩ, tập phản xạ và tự đưa ra lời giải thích. Quy tắc pháp luật nhờ đó không còn khô khan mà trở nên sinh động, thực tế và dễ nhớ.
6. Những bài học nhỏ, những bước trưởng thành lớn
Sự phối hợp chặt chẽ giữa Phân hiệu 1, Trường Tiểu học và THCS Đức Minh và lực lượng Công an xã đã tạo nên mô hình giáo dục pháp luật hiệu quả và giàu tính thực tiễn. Buổi tuyên truyền khép lại bằng hoạt động ký cam kết chấp hành pháp luật của đại diện giáo viên và học sinh, khẳng định quyết tâm xây dựng môi trường học đường an toàn, lành mạnh.
Pháp luật bước vào trường học không bắt đầu bằng những thuật ngữ xa lạ, mà bằng hình ảnh người chiến sĩ công an thân thiện, bằng chiếc mũ bảo hiểm đội đúng quy cách, bằng lời nói “không” trước nguy cơ và bằng tinh thần tự giác của mỗi em học sinh. Đó chính là con đường bền vững nhất để hình thành nên những công dân sống có trách nhiệm và biết tôn trọng pháp luật ngay từ những năm tháng đầu đời.
Nguyễn Thị Hiển, Phan Thị Hoa – Giáo viên Phân hiệu 1, Trường Tiểu học và THCS Đức Minh, tỉnh Hà Tĩnh.
