TLGD – Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí của những người lính từng đi qua. Trong một buổi chiều yên ả tại thôn Tân Lộc, câu chuyện của bác Trương Văn Huê – một cựu chiến binh giản dị – đã gợi mở nhiều suy ngẫm.
Không phải những điều lớn lao, mà chính từ những ký ức mộc mạc, chân thực về chiến trường, về đồng đội, về những lần đối mặt sinh tử đã giúp người nghe hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Với người làm công tác Đoàn, những câu chuyện như thế không chỉ để lắng nghe, mà còn là chất liệu quý để giáo dục thế hệ trẻ – những người đang lớn lên trong đủ đầy nhưng đôi khi chưa cảm nhận hết những đánh đổi phía sau hai chữ “bình yên”.
Quê hương – nơi nuôi lớn một người lính
Thôn Tân Lộc, xã Hải Lộc (cũ), nay thuộc xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hóa, là một miền quê ven biển bình dị. Ở đó, năm 1956, bác Trương Văn Huê sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân thuần phác. Tuổi thơ của bác gắn với ruộng đồng, với những buổi chăn trâu, với tiếng sóng biển xa xa và những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp.

Bác Trương Văn Huê – người lính năm xưa trong cuộc sống đời thường.
Những năm tháng ấy, dù chiến tranh đã qua, nhưng dư âm vẫn còn hiện hữu trong từng câu chuyện của người lớn, trong những tấm bia liệt sĩ nơi đầu làng. Chính từ đó, ý thức về trách nhiệm với quê hương, đất nước dần hình thành trong suy nghĩ của một cậu bé làng quê.
Tháng 10 năm 1976, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, không có những lời nói dài, chỉ là những cái nắm tay thật chặt và ánh mắt dõi theo đầy lo lắng của người mẹ. Bước vào môi trường quân đội, những ngày huấn luyện gian khổ đã nhanh chóng rèn giũa bác trưởng thành. Từ một chàng trai nông thôn, bác trở thành người lính kỷ luật, biết đặt nhiệm vụ và tập thể lên trên hết.
Trong ký ức của bác, điều còn đọng lại không chỉ là những buổi hành quân dài hay những giờ huấn luyện vất vả, mà còn là tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm được vun đắp từ những điều giản dị nhất.
Hà Giang – nơi thử thách ý chí và lòng người
Năm 1979, bác cùng đơn vị hành quân lên Hà Giang, tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc. Từ miền biển lên vùng núi cao hiểm trở, mọi thứ đều trở nên khắc nghiệt hơn. Địa hình núi đá, thời tiết lạnh buốt, sương mù dày đặc và những trận pháo kích bất ngờ khiến cuộc sống nơi đây luôn trong trạng thái căng thẳng.
Những ngày ở chốt là những ngày đối diện với hiểm nguy. Ban ngày đào hầm, củng cố công sự, ban đêm thay nhau canh gác trong cái lạnh cắt da. Người lính khi ấy không chỉ chiến đấu bằng vũ khí, mà còn bằng ý chí và niềm tin.

Tấm huân chương Chiến sĩ vẻ vang – minh chứng cho những năm tháng chiến đấu không thể nào quên của bác Trương Văn Huê.
Ngày 22 tháng 6 năm 1980, trong một trận pháo kích ác liệt, bác Trương Văn Huê bị thương nặng ở đầu. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, chính hình ảnh quê hương, gia đình đã trở thành điểm tựa để bác vượt qua. Đồng đội đã không quản hiểm nguy đưa bác ra khỏi trận địa, giữ lại sự sống trong gang tấc.
Sau thời gian điều trị, bác tiếp tục công tác đến năm 1983 thì phục viên trở về quê hương. Trở lại đời thường với những di chứng chiến tranh, nhưng ở bác vẫn vẹn nguyên phẩm chất của người lính: giản dị, trách nhiệm và nghĩa tình.
Hiện nay, tham gia sinh hoạt tại Hội Cựu chiến binh địa phương, bác thường xuyên chia sẻ những câu chuyện của mình với thế hệ trẻ. Không phải để nhắc lại đau thương, mà để giúp các em hiểu rằng, hòa bình hôm nay là điều không dễ có.

Sự tiếp nối giữa hai thế hệ: người lính năm xưa truyền lại ký ức và giá trị sống cho thế hệ trẻ hôm nay.
Ngồi nghe bác kể chuyện, với vai trò người làm công tác Đoàn, tôi nhận ra rằng những bài học sâu sắc đôi khi không nằm trong sách vở, mà đến từ chính những con người bình dị như thế. Đó là bài học về lòng yêu nước, về sự kiên cường, và về trách nhiệm sống có ích.
Có lẽ, điều còn lại sau tất cả không chỉ là những tấm huân chương đã phai màu theo năm tháng, mà chính là tinh thần người lính vẫn tiếp tục lan tỏa trong đời sống hôm nay. Với thế hệ đoàn viên, thanh niên, đó không chỉ là niềm tự hào, mà còn là lời nhắc nhở cần sống có trách nhiệm hơn, biết học tập, rèn luyện và đóng góp, dù bằng những việc nhỏ nhất, cho quê hương, đất nước.
Người viết: Đoàn Thu Hằng
Bí thư Chi đoàn Trường TH Hải Lộc, Thanh Hóa
