TLGD – Ngày 27/2 hằng năm là dịp xã hội hướng về đội ngũ thầy thuốc Việt Nam bằng sự trân trọng và biết ơn. Giữa nhiều hoạt động kỷ niệm, những tác phẩm văn học viết về ngành y luôn có một vị trí riêng, bởi chúng chạm đến cảm xúc theo cách nhẹ nhàng mà bền bỉ. Bài thơ “Áo blouse trắng” của tác giả NVT là một trong những tiếng nói như thế.
Không cầu kỳ về hình thức, không sử dụng những hình ảnh quá lớn lao, bài thơ chọn cách đi vào lòng người bằng những chi tiết quen thuộc của đời sống bệnh viện. Từ góc nhìn tâm lý – giáo dục, việc ghi nhận và lan tỏa những cảm xúc tích cực trong ngày 27/2 không chỉ dừng ở ý nghĩa tri ân, mà còn góp phần nuôi dưỡng sự tôn trọng, niềm tin và tinh thần nhân ái trong cộng đồng.
Ngày Thầy thuốc Việt Nam không chỉ là một mốc kỷ niệm mang tính truyền thống, mà còn là dịp để nhìn lại vai trò của ngành y trong đời sống xã hội. Nghề y vốn đặc thù, đòi hỏi chuyên môn cao, tinh thần trách nhiệm và sự bền bỉ trước áp lực công việc. Bởi vậy, sự ghi nhận từ cộng đồng có ý nghĩa như một nguồn động viên tinh thần.

Nguyễn Viết Thùy, tác giả bài thơ: ÁO BLOUSE TRẮNG.
Trong bài thơ “Áo blouse trắng”, hình ảnh “ngọn đèn không bao giờ tắt” hay “bàn tay níu từng nhịp thở” được sử dụng như những biểu tượng quen thuộc về sự tận tụy. Tác giả không đi sâu vào những câu chuyện cụ thể, mà khái quát bằng cảm xúc chung: sự âm thầm, lặng lẽ và niềm tin gửi gắm trong chiếc áo trắng. Cách thể hiện này phù hợp với không khí tri ân của ngày 27/2, khi điều quan trọng nhất là thái độ trân trọng đối với nghề nghiệp chăm sóc sức khỏe con người.
Ở góc độ tâm lý xã hội, những thông điệp tích cực được lan tỏa đúng thời điểm có tác dụng củng cố niềm tin giữa con người với con người. Khi hình ảnh người thầy thuốc được nhìn nhận qua lăng kính nhân văn, mối quan hệ giữa người bệnh và nhân viên y tế cũng trở nên gần gũi hơn.
Bài thơ “Áo blouse trắng” có thể xem như một dẫn chứng cho tình cảm ấy. Ngôn ngữ giản dị, mạch thơ rõ ràng, cảm xúc nhất quán. Dù chưa đặt nặng tìm tòi về nghệ thuật, tác phẩm vẫn tạo được sự đồng cảm nhờ những hình ảnh quen thuộc và thông điệp rõ ràng về lòng biết ơn.
Dưới đây là toàn văn bài thơ:
ÁO BLOUSE TRẮNG
Tri ân người thầy thuốc Việt Nam nhân ngày 27/2
Có những ngọn đèn không bao giờ tắt,
Giữa đêm sâu nơi hành lang bệnh viện im lìm,
Có những bước chân đi qua mỏi mệt,
Vẫn mang theo hy vọng đến cho người.
Chiếc áo trắng đâu chỉ là màu vải,
Mà là niềm tin khoác giữa cuộc đời,
Là bàn tay níu từng nhịp thở,
Giữ con người ở lại với ngày mai.
Bao năm tháng âm thầm không kể hết,
Những vui buồn gửi lại phía sau lưng,
Người thầy thuốc chọn con đường lặng lẽ,
Để nỗi đau người khác được ngừng.
Hôm nay đất nước nghiêng mình ghi nhận,
Một nghề cao quý giữa bao nghề,
Xin gửi trọn niềm tin và lòng biết ơn sâu nặng,
Đến những trái tim mang sứ mệnh cứu người.
Chúc những chiếc áo trắng luôn bền sáng,
Giữa cuộc đời nhiều thử thách, gian lao,
Để mỗi bình minh khi mặt trời vừa thức,
Lại thêm nhiều sự sống bước qua đau.
Trong dòng chảy thông tin đa chiều hiện nay, những bài thơ mang tinh thần tri ân như vậy góp thêm một tiếng nói nhẹ nhàng, góp phần làm ấm không khí của ngày 27/2. Không ồn ào, không khoa trương, chỉ là một cách bày tỏ tình cảm – nhưng đôi khi chính sự giản dị ấy lại tạo nên giá trị lâu dài.
Hoài An
